Chu Mẫu quá khao khát thoát khỏi Vũ Trụ hải này, đến nằm mộng cũng muốn. Nhất là sau khi tận mắt chứng kiến ba người Thiên Chi thánh tôn hóa thành thức ăn, nàng càng thêm sốt sắng.
Nay đã thấy được ánh rạng đông, làm sao nàng có thể không kích động cho được?
Hồi lâu sau, Chu Mẫu mới bình phục tâm tình, giọng nói không còn kích động như trước: “Đại ân của đạo hữu, tại hạ suốt đời không quên.”
“Khoan hãy vội tạ ơn.” Sở Mặc cười nói: “Chuyện ta từng nói với đạo hữu trước đây, ngươi đã quyết định chưa?”




